Dấu cách “đời thực” đẩy xa mối quan hệ bố mẹ và con cái

0
959

Đôi khi ngay cả những gì mắt thấy tai nghe chưa chắc đã toàn bộ là sự thật. Lầm tưởng và thiếu hiểu biết sẽ là con dao giết chết một mối quan hệ.

Nhiều bậc cha mẹ có thói quen mắng mỏ hay lớn tiếng về sự ngơ ngác, không phản ứng trong những tình huống nguy hiểm của con cái với suy nghĩ “có như thế lần sau mới không tái phạm.” Nhưng rất ít phụ huynh nhận ra rằng những lời nói đó có thể dễ dàng làm tổn thương con mình rất sâu sắc ngay cả khi ở tuổi trưởng thành.

Một bạn nữ có kể lại: “Một lần với tay lấy quyển sách trên giá, lỡ làm đổ vỡ chiếc cốc gần đó. Trong vài phút không hiểu sao em cứ đứng im như thế nhìn mà mẹ đã lớn tiếng trách móc con gái hậu đậu, không chịu dọn dẹp đi còn đứng đó chờ mẹ dọn à? Em cảm thấy hơi bực vì bản thân không muốn như thế nhưng về sau cũng tự trách sao mình lại đứng im như vậy? Tại sao lúc đó mình không làm gì?”

Một câu chuyện khác: “Mẹ đã lẩm bẩm và trách móc không ngừng nghỉ hơn 1 tuần trời vì em đã không làm gì dù chỉ đơn giản là la lên khi chiếc túi của mẹ bị giật khỏi tay em. Dù không hiểu vì sao lại như thế nhưng điều đó làm em cảm thấy rất cắn rứt vì cho rằng đó là lỗi của bản thân và nếu kịp làm gì đó thì có lẽ mọi chuyện đã thay đổi.”

Có những va vấp, sự cố ta không thể kiểm soát cũng không thể hiểu vì sao ta lại không phản ứng

Sự thật đầy bất ngờ!

Hầu hết trong những câu chuyện vừa rồi, các bậc phụ huynh đều cho rằng con mình không nhanh nhạy, ngơ ngác nên mới không hề phản ứng như vậy. Nhưng tiếc rằng phỏng đoán đó không hoàn toàn chính xác. Bản thân những người trong tình huống đó nhiều khi không có quyền lựa chọn mình được làm gì. Điều này được gọi là hiện tượng “bất động căng cứng.”

“Bất động căng cứng” là một phản xạ của cơ thể để đối phó với những tình huống bất ngờ hay nguy hiểm. Cụ thể vùng não trung tâm bên trong thuỳ thái dương phụ trách kiểm soát cảm xúc và tâm trạng sẽ gây tê cứng toàn bộ cơ thể (tên khoa học là sự ức chế hành xử). Điều này lý giải cho toàn bộ câu chuyện “bất động” đầy khó hiểu ở trên.

Dấu cách “đời thực”

Điều đáng nói đây là tình huống rất dễ đẩy nạn nhân (những người trải qua) rơi vào tình trạng rằn vặt, tự trách bản thân không phản kháng. Vì vậy, họ cần lắm sự chia sẻ và cảm thông đặc biệt là những người gần gũi như cha mẹ để phần nào đó giải toả được tâm trạng bí bách của bân thân. Đáng tiếc là rất ít bậc phụ huynh nhận ra điều đó mà vẫn luôn cho rằng lời nói giúp con tỉnh ngộ mới là điều cần thiết! Chính suy nghĩ lầm tưởng đầy sai lầm đã như dầu đổ vào lửa khiến họ (những người trong cuộc) càng cảm thấy tồi tệ và gia tăng lỗi lầm cho bản thân mình hơn. Không tìm được sự đồng cảm, họ sẽ dần khu biệt bản thân, ngưng sẻ chia và khiến mối quan hệ với bố mẹ gần như đi vào ngõ cụt.

Bố mẹ không khéo léo tìm hiểu sự việc sẽ dễ dàng đẩy con của mình ra xa

Theo nhiều khảo sát, rất nhiều câu chuyện buồn về teen tự tử đều có những nguyên nhân do bố mẹ không thấu hiểu, trách móc và cảm thấy bản thân bị oan ức. Vì vậy, theo TS tâm lý Trần Văn Hùng trong một bài phỏng vấn có đề cập “các bậc cha mẹ khi dạy con làm sao cho con nói và nói sao cho con nghe thông qua hành động: Nói ít, nghe nhiều, đồng cảm nhiều.”

Vị trí làm cha mẹ chưa bao giờ là đơn giản với bao áp lực nuôi dạy con cho tốt. Nhưng có lẽ sẽ dễ dàng hơn khi phụ huynh đặt mình vào tâm thế một người bạn lắng nghe mọi câu chuyện đang xảy ra và tìm hiểu rõ nguyên nhân để con không cảm thấy cô đơn. “Thấu hiểu và đồng cảm” vẫn luôn là liều thuốc bổ tốt nhất nuôi dưỡng tình cảm giữa cha mẹ và con cái.

EmbiVu

Để tại bình luận

Nhập nội dung bình luận !
Hãy nhập tên của bạn ở đây